Chượp và Y Mai đã đưa hài cốt Trung đội trưởng Văn Phước về an táng tại nghĩa trang liệt sĩ của quê nhà. Biết được, thày hiệu trưởng Bùi Quốc Ân rất xúc động, biết ơn người học trò đã làm được điều không phải ai cũng làm được. Chượp được giữ lại trường làm giảng viên, nghiên cứu khoa học, nhưng anh đã xin về lại Bách Thanh công tác để tiện chăm sóc cha mẹ già yếu và phụ giúp Y Mai học đại học tại chức. Hân đã chuyển sang học chuyên ngành ở một địa chỉ khác nên cô không thể nhận được lá thư của Chượp...
Duy cứ thế miên man trong thế giới suy tưởng đứt gãy của anh, thế giới mà anh không còn muốn cảm thấy có M. Anh bỗng thấy tên anh và tên M đứng cạnh nhau...
Duy nhớ về những ngày đầu gặp M. Nàng là môt người lạc quan, cứng cỏi và giàu tình cảm một cách lạ lùng. Sau lần M liều mình cứu anh ở bãi tắm, Duy choáng...
Duy mệt mỏi trở về phòng khách sạn khi không còn tìm thấy bóng áo trắng kia, anh cảm thấy như một thứ quý giá vừa vuột khỏi tay mình. Anh đau khổ khi biết...