Sa Ly bị trượt chân rơi xuống hố bẫy cọp, tên Rô thay vì đẩy cô lên khỏi mặt hố thì hắn lại kéo cô xuống do hắn sợ bị bỏ rơi tới chết ở đây. Tùng chặt dây rừng nối dài thòng xuống đáy hố sâu và đưa được hai người tên Rô và Sa Ly lên mặt đất. Tên Rô thấy mình vừa thoát chết, nhưng Sa Ly lại rơi vào tình trạng não bộ trống rỗng vô cảm, cô không còn biết phải xấu hổ khi trên người không còn lấy mảnh vải che thân trước người khác giới.
Duy cứ thế miên man trong thế giới suy tưởng đứt gãy của anh, thế giới mà anh không còn muốn cảm thấy có M. Anh bỗng thấy tên anh và tên M đứng cạnh nhau...
Duy nhớ về những ngày đầu gặp M. Nàng là môt người lạc quan, cứng cỏi và giàu tình cảm một cách lạ lùng. Sau lần M liều mình cứu anh ở bãi tắm, Duy choáng...
Duy mệt mỏi trở về phòng khách sạn khi không còn tìm thấy bóng áo trắng kia, anh cảm thấy như một thứ quý giá vừa vuột khỏi tay mình. Anh đau khổ khi biết...
Sau cuộc điện thoại với M, Duy ráo rác khi không nhìn thấy ai ngoài bãi biển, bóng váy trắng của người phụ nữ vừa nhìn anh từ xa đã biến đâu mất. Anh đi...