Ở buổi đọc truyện trước chúng ta đã hình dung được phần nào những toan tính của Hè trong cái bắt tay siết chặt, mạnh mẽ nhưng khô cứng dành cho Linh. Cuộc gặp của những “nanh nhân đang phải gánh chịu áp bức từ những cán bộ Thanh Lâm” gửi gắm niềm tin vào sự nhiệt thành của nhà báo Linh như thương binh Thịnh, những gia đình thương binh, liệt sỹ..trong đó có cả nguyên Bí thư tỉnh ủy- cha đẻ của trung đoàn trưởng Thành, họ là những đối tượng thanh trừng, hăm dọa của Hòe.
Thời điểm 1973 và trước năm 1974 là thời điểm hết sức khắc nghiệt của cuộc chiến tranh đang đi vào giai đoạn cuối cùng để taọ lực làm cú tổng tiến công...
Út Thêm chỉ chờ cơ hội để thốt lên tiếng gọi chú Sáu thân thuộc ngày nào. Thế nhưng Sáu Nguyện nhất quyết không muốn nhận ra cô. Ông khăng khăng nhận tội...
Sáu Nguyện phát hiện Năm Thành đúng là đang trốn tại nhà Tư Chao. Trước một người bạn đã gây nên tổn thất quá lớn trong trận càn, đã đảo ngũ, chiêu hồi,...
Sau vật lộn với đợt công kích của địch, Năm Thành mất tích, Ba Đẩu bị thương lủng bụng. Còn lại Út Thêm và Sáu Nguyện với một cánh rừng yên ắng và bóng...