Trong số những người bạn của Xuân Hương có chàng Mai Sơn Phủ chưa có vợ. Chàng đã gửi Xuân Hương một bài thơ và mong Xuân Hương họa lại. Vậy mà nàng cứ quên mãi. Một lần, nhớ ra món nợ chưa trả cho Sơn Phủ, Xuân Hương đã mở phong thư có bài thơ của chàng. Từ đây những nét chữ và những vần thơ của Sơn Phủ đã bay bổng trong Xuân Hương. Trái tim nàng đã thổn thức với người con trai họ Mai. Xuân Hương cảm nhận Mai Sơn Phủ vừa là người có tài, có tình và thực sự phù hợp, xứng đáng với nàng.
Duy cứ thế miên man trong thế giới suy tưởng đứt gãy của anh, thế giới mà anh không còn muốn cảm thấy có M. Anh bỗng thấy tên anh và tên M đứng cạnh nhau...
Duy nhớ về những ngày đầu gặp M. Nàng là môt người lạc quan, cứng cỏi và giàu tình cảm một cách lạ lùng. Sau lần M liều mình cứu anh ở bãi tắm, Duy choáng...
Duy mệt mỏi trở về phòng khách sạn khi không còn tìm thấy bóng áo trắng kia, anh cảm thấy như một thứ quý giá vừa vuột khỏi tay mình. Anh đau khổ khi biết...
Sau cuộc điện thoại với M, Duy ráo rác khi không nhìn thấy ai ngoài bãi biển, bóng váy trắng của người phụ nữ vừa nhìn anh từ xa đã biến đâu mất. Anh đi...