Phúc Hiển rất áy náy và thú nhận với Xuân Hương vì cạn nghĩ và tham tâm nên đã trót nhận tiền của dân. Ông cho rằng đây là tự lòng dân tạ mình và mình cũng đã làm ơn cho họ mà không hề biết rằng mình đã phạm tội ăn hối lộ và không làm đúng lệnh trên nên gây thất thu về thuế thóc. Tuy nhiên số tiền ấy cũng không còn nguyên vẹn vì ông đã lấy một phần giúp cho người con trai đang gặp khó khăn. Xuân Hương rất giận chồng nhưng cũng thương chồng vô hạn.
Khi lũ em dạn dĩ với cảnh nhà quê nơi sơ tán thì Núi cũng có một tình yêu. Người yêu của Núi là Hiền – cô giáo dạy mầm non trường làng. Núi quen Hiền...
Sau năm năm sống yên ổn, sang đầu năm 1966, thành phố có lệnh sơ tán khẩn cấp. Gia đình Núi được sẻ làm ba. Anh Ý về ở với cậu em út của mẹ cả bên Thủy...