Ở buổi đọc truyện trước, đoàn chiến sĩ vượt rừng đi lấy gạo đã tới nơi. Kho gạo đã sụp hoàn toàn . Tất cả hối hả hốt gạo vào bồng và trở về chiến khu ngay. Giặc bất chợt đánh B52 đường mòn. Chúng đặt ổ phục kích. Chỉ còn cách vượt thật nhanh. Tốp người đi như chạy. Đột nhiên Kiêu hô cả đoàn đứng lại nhưng Linh cho rằng dừng lại là tự vẫn. Tất cả mọi người lúc này đều hướng về Linh, chờ đợi quyết định ở anh. Họ biết quá rõ sự táo bạo , lanh trí của người đội trưởng trinh sát này.
Duy cứ thế miên man trong thế giới suy tưởng đứt gãy của anh, thế giới mà anh không còn muốn cảm thấy có M. Anh bỗng thấy tên anh và tên M đứng cạnh nhau...
Duy nhớ về những ngày đầu gặp M. Nàng là môt người lạc quan, cứng cỏi và giàu tình cảm một cách lạ lùng. Sau lần M liều mình cứu anh ở bãi tắm, Duy choáng...
Duy mệt mỏi trở về phòng khách sạn khi không còn tìm thấy bóng áo trắng kia, anh cảm thấy như một thứ quý giá vừa vuột khỏi tay mình. Anh đau khổ khi biết...
Sau cuộc điện thoại với M, Duy ráo rác khi không nhìn thấy ai ngoài bãi biển, bóng váy trắng của người phụ nữ vừa nhìn anh từ xa đã biến đâu mất. Anh đi...