Ái tình vì bổn phận ba năm đầu đã đem đến cho Lộc hai thằng con trai. Song có sinh mà không có dưỡng, chúng đều chết cả. Đối với bà án , thì đó là một cuộc đời hết hy vọng . Bà vô cùng đau đớn và sinh ra lo sợ đó là sự quả báo. Con dâu bà vì buồn bực, khổ sở sinh ra gắt gỏng, hỗn xược với bà. Lộc dường như cảm nhận được những day dứt và những nỗi khổ tâm của mẹ nên chàng đã có ý dò xét về lý do Mai bỏ nhà ra đi năm năm trước.
Những ngày cuối nằm trên giường bệnh Cúc Huyền trở nên mạnh mẽ không còn u buồn. My thường xuyên ở bên chăm sóc, động viên bạn. Chưa bao giờ My thấy...
Đã bao nhiêu ngày Cúc Huyền nằm ở bệnh viện như một cái cây chờ mùa hè qua hết để tàn tạ theo tiếng chim. Cúc Huyền hiểu rõ trong nỗi tuyệt vọng của mình...
Luỹ về thành phố, những ngày sau đó trời mưa liên tiếp vào mỗi buổi chiều. Ngồi trong lớp học, Cúc Huyền nghĩ tới con đường về nhà. Cô sợ phaỉ đi về con...
Sau giờ tan học, Luỹ chờ và mong ngóng được gặp Cúc Huyền nhưng vì sợ chúng bạn biết hai người có tình cảm với nhau nên Cúc Huyền không muốn đi về cùng...