Khi nghe một người cùng quê học với Hương và Sài báo tin cụ đồ Khang – bố của Sài mất, Hương đã quyết định về quê viếng cụ đồ. Trong đám ma cụ đồ mọi người khắp nơi đổ về kính viếng vì nhiều lí do. Nhưng điều làm cụ nuối tiếc và ân hận nhất là ngày xưa đã đuổi Sài ra đồng để Sài suýt chết đói và chết rét, cụ nghĩ cũng chính vì thế mà bây giờ cụ không được gặp con trước khi nhắm mắt.
Được sự vun vén của bà Giàu, Loan và Hổ đã nên duyên vợ chồng. Cô sinh thêm được một cậu con trai kháu khỉnh đặt tên là Đức. Bà Giàu yêu thương con trai...
Đêm hôm giông gió, mặc dù thông cảm với nỗi sợ của Loan nhưng Hổ vẫn cương quyết ngủ ngoài lán để tránh bị bà Giàu hiểu lầm. Cô đành bế con sang nhà chị...
Sau cái chết của ông Giàu, bà Giàu trở nên ít nói nhưng không xét nét nữa với Loan. Càng ngày bà càng quý mến và có thiện cảm với Hổ. Tình cảm tốt đẹp bà...