Càng ngày Châu cành nhận ra rằng Sài có những nét đáng yêu, rất cơ bản nhưng trong tiềm thức cô rất mong người chồng có thể chi huy được mình. Sài thì hầu như không có bản lĩnh ấy. Đôi khi cáu lên anh bộc lộ tính gia trưởng thiếu hẳn sự lịch lãm cần thiết của một người có văn hóa “ gốc” . Do đó cuộc sống hôn nhân của họ liên tục xảy ra những hiểu lầm, trách móc không đáng có. Mâu thuẫn ấy càng nhân lên khi Châu sinh con.
Người vợ hiền cùng con thơ đột ngột qua đời khiến anh Nguyễn Sinh Sắc không còn lòng dạ nào ở lại kinh thành Huế. Ba cha con lên đường trở về quê nhà....
Nhớ lời hứa với bà ngoại khi ở quê nhà là vô kinh thành sẽ tìm cách nhìn mặt vua rồi kể cho bà nghe khi về thăm quê, Côn xin phép mẹ cho mình được cùng...