Thấy chồng mỗi ngày một gầy rộc rạc đi, Hai Thanh không khỏi nghi ngờ nhưng cô luôn tin anh không sa vào con đường trác truỵ. Nhớ tới ánh mắt tối sầm của anh khi nhìn theo những người bị bắt với thân thể đầy máu, cô mơ hồ nhận ra anh là người của cách mạng. Vào 1 đêm u ám Nhân bị cảnh sát bắt, Hai Thanh đã hiểu ra tất cả. Cô vô cùng ân hận khi đứng ngoài cuộc đời anh để anh phải chịu đựng một mình. Trong lúc bụng đau thắt từng cơn, cô đến thẳng đồn cảnh sát trung tâm thị xã tìm chồng.
Xuân Hương viết thư gửi Đội Kình nói không muốn sống cuộc sống chồng chung nữa. Cuối thư là bài thơ “ Khóc ông Tổng Cóc”. Đội Kình nổi giận khi thấy Xuân...
Bước vào cuộc sống vợ chồng thực, Xuân Hương phải đối mặt với thực tế. Về quê chồng, nàng bị ghẻ lạnh, thị phi bởi cách sống không phù hợp với thôn quê....