Trong phút cùng cực hoang mang khi Buôn Mê Thuột bị tấn công, tên Tuấn cay đắng khi biết mình bại trận và cay đắng hơn khi đến phút cuối mới biết cô thư kí là cộng sản. Trước khi định sát hại Dung, vô thức trong giây phút hận mình, hận đời hắn bật ra những lời tâm sự về người đàn bà hắn yêu, hắn hận suốt đời có khuôn mặt và tính cách giống cô. Dung bật ra cái tên “Huyền Trang”. Liệu cái tên ấy có cứu được cô không?
Duy cứ thế miên man trong thế giới suy tưởng đứt gãy của anh, thế giới mà anh không còn muốn cảm thấy có M. Anh bỗng thấy tên anh và tên M đứng cạnh nhau...
Duy nhớ về những ngày đầu gặp M. Nàng là môt người lạc quan, cứng cỏi và giàu tình cảm một cách lạ lùng. Sau lần M liều mình cứu anh ở bãi tắm, Duy choáng...
Duy mệt mỏi trở về phòng khách sạn khi không còn tìm thấy bóng áo trắng kia, anh cảm thấy như một thứ quý giá vừa vuột khỏi tay mình. Anh đau khổ khi biết...
Sau cuộc điện thoại với M, Duy ráo rác khi không nhìn thấy ai ngoài bãi biển, bóng váy trắng của người phụ nữ vừa nhìn anh từ xa đã biến đâu mất. Anh đi...