Bích muốn cùng mẹ trở về nước sống với bố đẻ, nhưng Mai Lâm từ chối. Cô không còn mặt mũi nào quay trở lại khi đã bỏ chồng theo trai. Hơn nữa, cô cũng không còn niềm tin vào tình yêu của Phan Thẩm. Thái độ của mẹ khiến Bích đau khổ. Những chuyến đi sang Tiệp kéo dài của Hai, cùng cuộc gọi điện thoại liên hồi và tiếp cúp máy vội vã của một người phụ nữ trong đêm khiến Mai Lâm nghi ngờ. Cô ngờ ngợ nhận ra đó là tiếng của chị đội trưởng xuất khẩu lao động năm xưa bạn cô. Hai trở về, lảng tránh và vô...
Những ngày còn lại với sông Di, Ân nhận ra sổ ghi chép của mình đã kín chữ, và dày đặc những tính từ. Cậu cũng nhận ra ruồng rẫy giọng điệu nữ tính là...
Những tin nhắn của Tú bắt đầu làm Ân thấy tức tối. Cậu không muốn mình trở thành kẻ nằm dưới gốc sung há miệng chờ trái rụng. Từ lúc cậu rời Sài Gòn cho...
Bọn Ân đã tới hồ Thiên. Cái hồ ở giữa rừng già, heo hút biên giới, đầy rẫy những tàn tích chiến tranh. Bọn Ân gặp ông già đã chiến đấu ở hồ Thiên và để...
Ba người bọn Ân đã tới Trấn Biên của sông Di. Cậu nhận được tin Tú đưa vợ tới phòng khám sản khoa như một thằng đàn ông bình thường, vậy mà sao cậu không...
Sông Di đoạn Trung Sơn từng xảy ra tranh đoạt quyền hành của hai họ lớn Nguyễn và Trương trong triều đình nên hai họ ra lệnh ngăn dòng giữa dãy Trung Sơn....
Năm nào cũng có lễ thả đèn trên sông Di, tưởng nhớ những người đã khuất vì bom đạn. Vùng đất này cũng đầy những thương tích. Sông Di giấu mặt dưới lá,...
Bọn Ân tới đoạn sông Di bị sông Lạc cắt xéo qua như hai nét tạo thành chữ X. Nơi có loài ốc Bụt quý hiếm. Ốc đắt như vàng khiến cho ngư dân hai dòng sông...
Gặp những người trong hội pê đê, Ân chợt nghi ngờ điều gì đã giúp mình không phơi bày bản thân, bộc lộ thiên tính như nhóm người kia? Là kì vọng của mẹ...
Ân đi tìm chị Ánh mà giờ đây chính cậu cũng không còn nhớ gương mặt chị. Không còn tăm hơi tin tức gì của chị, cả sông Di giờ đây cũng khác xa trong miêu...
Ba chàng trai ngồi ghe từ Tân Quới đi Bình Khê gặp câu chuyện của ông chủ ghe bận rộn với những người đàn bà sống dọc bên bờ sông Di. Ông cho biết có tới...