Bác Hồ tạm biệt Thủ đô gió ngàn lên đường đi chiến dịch trong một ngày trời mưa như trút nước. Cải trang trong bộ quân phục bạc màu, mũ rộng vành, trùm khăn che khuất bộ râu, bên hông đeo túi vải, tay chống gậy, trông Bác giống như một ông già quân bưu. Đường cao, dốc trơn. Nhìn thân hình gày gò của Bác, ai cũng lo sợ Bác ốm. Anh em đã chuẩn bị sẵn cáng và ngựa để dành riêng cho Bác nhưng Bác dứt khoát đi bộ cùng mọi người. Với kinh nghiệm những năm làm thuỷ thủ, Bác còn hướng dẫn cho anh em...
Nhận quyết định nghỉ hưu non, về tới nhà, vợ con chưa kịp mừng, làng xóm chưa kịp đến thăm, công việc nhà chưa kịp bàn bạc, tính toán gì, thì tới ngày...
Bà Điếc hoàn toàn bị suy sụp khi Xoay phát hiện ra số vàng mà bà bấy lâu cất giữ , cái của thiêng liêng cả một đời tích cóp của bà là vàng giả. Những lời...
Xoay hiện về khu nhà cùng với một xe tải chở đầy gỗ . Mọi người trong khu nhà đổ xô đến chúc mừng anh. Không ai ngờ chuyến đi của Xoay lại thành công đến...
Xoay đi công tác giữa lúc con mới được mấy tháng khiến Sương rất giận. Đó cũng là lý do Sương không trả lời hai lá thư Xoay gửi. Những ngày Xoay đi là...
Cuối cùng người ta cũng thu xếp cho Ron đưa vợ về quê, sau khi anh đã trở lại trạng thái bình thường. Ban Gíam đốc xưởng khuyên Ron đi an dưỡng. Nhưng Ron...
Người ta thông báo cho Ron cái tin thật khủng khiếp: Bé Thơm bị ung thư máu, chỉ có thể sống được một thời gian ngắn nữa . Đối với Ron bây giờ việc quan...
Không ai biết về quá khứ của bà Điếc ngoài thông tin bà là người chuyên sống bằng nghề giúp việc. Khi mẹ bà nhắm mắt xuôi tay có để lại cho bà – người con...
Không khí ấm áp của bữa ăn tất niên khiến Ron lần đầu tiên cảm thấy gia đình là tổ ấm, là nơi che chở cho mình. Ron luôn tâm niệm thương vợ, thương con...
Sự biến động trong ba ngày Tết của khu nhà không ồn ào, nhưng thực sự là một bước chuyển đầy khắc nghiệt và dữ dội đối vưới mỗi gia đình, mỗi con người....
Ngay sau khi Ron quyết định cho bà Mão dọn xuống cái kho nhà bếp cũ ở, khu nhà trở nên sinh động khác thường. Mọi người đến chúc mừng bà Mão. Hoá ra ai...