Do đường đến trạm thương binh nặng nơi La Văn Kiều đang điều trị xa hơn nên La Thị Trưng đã rẽ vào khu điều trị thương binh nhẹ để thăm Mikhamet trước. Kể từ khi được Mikhamet cứu sống và trao chiếc vòng hộ vía cho anh, trái tim cô chỉ nghĩ tới Mikhamet. Và Mikhamet cũng vậy. Trưng rủ Mikhamet cùng sang thăm anh trai và đã trao cho Mikhamet nụ hôn đầu. Mặc dù hơi bất ngờ về tình cảm em gái đã dành cho Mikhamet, nhưng trước ân nghĩa Mikhamet đã dành cho gia đình mình, La Văn Kiều đã thay mặt cha...
Nửa đêm, An và tía nuôi tiếp tục đi lấy mật. Hai cha con không đi lối cũ mà lên nhà chú Võ Tòng trước .Rạng sáng, chú Võ Tòng trao cho tía nuôi An một...
An đã có buổi đi câu rắn đầu tiên với thằng Cò. Thiên nhiên kỳ thú vào buổi đêm của rừng U Minh khiến An vừa cảm thấy lạ lẫm, vừa cảm thấy tò mò, còn Cò...
Bố nuôi của An trước đây là một thanh niên hiền lành chịu khó. Anh mồ côi cha mẹ từ lúc 10 tuổi, phải ở đợ cố công cho tên địa chủ Khá, nổi tiếng tham lam...
An đã trải qua những ngày sống phiêu lưu nơi ngôi miếu cô hồn với cơn sốt mê man, dữ dội . Cậu bé được các anh chị cứu thương cứu qua cơn bệnh. Thành phố...
Khi dì Tư béo đi rồi, bác tài công già và anh học sinh cô-le cũng không biết ở đâu, An về ở với anh Sáu tuyên truyền. Hàng ngày An giúp anh quét dọn...
Những cử chỉ của vợ chồng Tư Mắm tại quán của dì Tư béo không lọt qua mắt cậu bé An. Vờ cầm ấm nước sôi đến rót thay vào bát nước nguội để có thể đến bên...
Dì Tư béo và An chuẩn bị đồ ăn cho anh Sáu tuyên truyền và ông Huỳnh Tấn, đặc phái viên của Tổng hành dinh uỷ ban kháng chiến Nam bộ ở miền Đông. An rất...
Đất rừng phương Nam là tiểu thuyết của nhà văn Đoàn Giỏi viết về cuộc đời phiêu bạt của cậu bé tên An. Bối cảnh của tiểu thuyết là miền Tây Nam Bộ, vào...
Xuân Hương đã xin được ở nhờ chùa giải oan ở chân núi Yên Tử. Nàng lại nhớ đến một người nữa có khả năng giúp nàng đó là Chiêu Hổ. Gặp lại chàng, Xuân...
Phúc Hiển rất áy náy và thú nhận với Xuân Hương vì cạn nghĩ và tham tâm nên đã trót nhận tiền của dân. Ông cho rằng đây là tự lòng dân tạ mình và mình...