Ngày 26/7/2026, Ban Chấp hành Trung ương ban hành Quy định số 207-QĐ/TW về những điều đảng viên không được làm, thay thế Quy định số 37-QĐ/TW, ngày 25/10/2021 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIII về những điều đảng viên không được làm.
Quy định số 207 bổ sung, phát triển phù hợp yêu cầu mới, hoàn thiện các chuẩn mực đối với đảng viên, và thể hiện tư duy phòng ngừa từ sớm, kiểm soát từ gốc và xác định rõ trách nhiệm trong những lĩnh vực dễ phát sinh vi phạm. Tuy nhiên, với mưu đồ đen tối, các thế lực thù địch đã lập tức ra sức xuyên tạc, kích động dư luận, mục đích sâu xa là phủ nhận công cuộc xây dựng, chỉnh đốn Đảng, gieo rắc tâm lý hoài nghi về kỷ luật, kỷ cương, qua đó hòng làm suy giảm niềm tin đối với sự lãnh đạo của Đảng.
Hiện nay, Quy định số 207-QĐ/TW đang bị các thế lực thù địch ra sức xuyên tạc, bóp méo.
Một là, đánh đồng kỷ luật tổ chức với “cấm phản biện”, “thu hẹp dân chủ”. Đây là cách nhìn phiến diện, cố tình tách quyền phát biểu khỏi trách nhiệm của người đảng viên, đồng nhất kỷ luật tổ chức với hạn chế dân chủ.
Quy định số 207-QĐ/TW không chỉ xác định những hành vi bị cấm mà còn bảo vệ quyền phê bình, góp ý, khiếu nại, tố cáo và đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực.
Như Điều 6 nghiêm cấm mua chuộc, đe dọa, trù dập, trả thù người khiếu nại, tố cáo, phê bình, góp ý, đấu tranh chống tham nhũng, lãng phí, tiêu cực; Điều 7 phân biệt việc phản ánh, góp ý kiến, chất vấn và trả lời chất vấn với việc lợi dụng các hình thức này để đả kích, vu cáo, xúc phạm tổ chức, cá nhân.
Như vậy, có thể thấy kỷ luật trong Đảng không nhằm triệt tiêu dân chủ, mà xác lập ranh giới để dân chủ được thực hiện đúng nguyên tắc và gắn với trách nhiệm. Dân chủ mở đường cho thảo luận, phê bình, góp ý; kỷ luật bảo đảm sự thống nhất về ý chí và hành động khi tổ chức đã quyết định.
Vì vậy, đồng nhất kỷ luật với “bịt miệng”, “cấm phản biện” là đánh tráo giữa dân chủ có nguyên tắc với phát biểu tùy tiện, thiếu trách nhiệm.
Hai là, đánh tráo trách nhiệm sử dụng trí tuệ nhân tạo (AI) thành “siết chặt không gian mạng”.
Đây là cách cố tình đồng nhất kiểm soát hành vi vi phạm trên môi trường số với hạn chế ứng dụng công nghệ, đánh tráo giữa phương tiện và hành vi, giữa công nghệ và trách nhiệm.
Điều 4 quy định đảng viên không được cung cấp, làm lộ, làm mất hoặc viết bài, đăng thông tin, tài liệu, dữ liệu bí mật của Đảng, Nhà nước hoặc những việc chưa được phép công bố theo quy định của Đảng, pháp luật của Nhà nước, quy định của cơ quan, đơn vị.
Điều 5 quy định cụ thể hành vi sử dụng hạ tầng internet, mạng xã hội, nền tảng số, AI để tạo lập, phát tán thông tin sai sự thật.
Những quy định này đặt ra trách nhiệm tương xứng với khả năng và mức độ tác động của công nghệ.
Công nghệ càng có khả năng tạo lập, chỉnh sửa và lan truyền thông tin nhanh chóng, yêu cầu về tính chính xác, trách nhiệm và tuân thủ quy định của người sử dụng càng cao.
Do đó, việc yêu cầu cán bộ, đảng viên chấp hành nghiêm kỷ luật trong môi trường số nhằm bảo đảm công nghệ được sử dụng đúng mục đích, đúng quy định và không trở thành phương tiện thực hiện hành vi vi phạm.
Ba là, quy chụp tăng cường kỷ luật làm cán bộ “sợ trách nhiệm”, “không dám nghĩ, dám làm”. Luận điệu này cố tình đặt kỷ luật và đổi mới sáng tạo ở hai phía đối lập, đánh đồng trách nhiệm với sự trói buộc, kiểm soát sai phạm với hạn chế sáng tạo.
Trong khi đó, Quy định số 207 xác định rõ việc thực hiện các quy định về những điều đảng viên không được làm “không hạn chế tinh thần đổi mới sáng tạo, dám nghĩ, dám làm vì lợi ích chung, lợi ích quốc gia-dân tộc”.
Vấn đề cốt lõi không phải là hạn chế cán bộ dám nghĩ, dám làm, mà là xác lập ranh giới giữa đổi mới vì lợi ích chung và lợi dụng đổi mới để vụ lợi.
Tại Điều 11, nghiêm cấm các biểu hiện né tránh, đùn đẩy, sợ trách nhiệm, nói không đi đôi với làm, không làm, làm việc cầm chừng, chậm trễ trong tham mưu, đề xuất và thực hiện nhiệm vụ được giao; vừa ngăn chặn việc lợi dụng cơ chế, chính sách thí điểm, đặc thù; chủ trương khuyến khích và bảo vệ cán bộ năng động, sáng tạo, dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm vì lợi ích chung để thực hiện hoặc bao che hành vi vụ lợi, tham nhũng, lãng phí, tiêu cực, vi phạm quy định của Đảng và pháp luật của Nhà nước.
Từ đây cho thấy Quy định số 207-QĐ/TW không triệt tiêu tinh thần “dám nghĩ, dám làm”, mà xác lập khuôn khổ để đổi mới đúng hướng, đúng mục đích, đúng trách nhiệm và vì lợi ích chung.
Kỷ luật không phải là lực cản của đổi mới, mà là giới hạn cần thiết để khuyến khích hành động đúng đắn, đồng thời ngăn chặn việc lợi dụng đổi mới để tùy tiện, vụ lợi, vừa khắc phục tâm lý sợ sai dẫn đến né tránh, trì trệ, vừa ngăn chặn việc nhân danh đổi mới để trục lợi.
Bốn là, bóp méo việc tăng cường kỷ luật, kiểm soát quyền lực thành dấu hiệu Đảng “khủng hoảng”, “suy yếu”, “đấu đá nội bộ”.
Quy kết việc bổ sung, hoàn thiện các chuẩn mực kỷ luật là dấu hiệu Đảng “khủng hoảng”, “suy yếu” là sự đảo ngược bản chất. Sức mạnh của một tổ chức thể hiện ở năng lực nhận diện, tự điều chỉnh và khắc phục vấn đề nảy sinh.
Việc Quy định số 207-QĐ/TW chủ động bổ sung những chuẩn mực trước những vấn đề mới, từ môi trường số, dữ liệu, AI đến kiểm soát nguồn lực và quyền lực, cho thấy Đảng không ngừng hoàn thiện phương thức kiểm soát, nâng cao năng lực lãnh đạo, năng lực cầm quyền.
Kỷ luật là cơ chế để Đảng tự kiểm soát, tự chỉnh đốn và củng cố sức mạnh từ bên trong. Việc các thế lực thù địch cố tình bóp méo kiểm soát quyền lực thành “công cụ thanh trừng”, “đấu đá nội bộ” là cách đảo ngược bản chất của kỷ luật và kiểm soát quyền lực.
Quy định số 207-QĐ/TW đưa yêu cầu kiểm soát vào những khâu có nguy cơ phát sinh vi phạm, gắn với kiểm soát nguồn lực, công tác cán bộ và trách nhiệm của người có chức vụ, quyền hạn.
Kiểm soát quyền lực nhằm ngăn quyền lực bị lạm dụng, nguồn lực bị thao túng và công tác cán bộ bị chi phối bởi lợi ích cá nhân, nhóm lợi ích. Kiểm soát càng sớm càng góp phần giảm nguy cơ sai phạm; quyền lực càng gắn với trách nhiệm càng hạn chế nguy cơ bị tha hóa.
Đồng nhất kiểm soát quyền lực với “thanh trừng”, “đấu đá nội bộ” là đánh tráo giữa tự chỉnh đốn để củng cố sức mạnh với bất ổn, chia rẽ để làm suy yếu tổ chức.
Có thể thấy, các luận điệu xuyên tạc tuy khác nhau về cách diễn giải nhưng cùng hướng tới một sự đối lập giả tạo: kỷ luật với dân chủ, trách nhiệm với quyền hạn, kiểm soát với đổi mới, tự chỉnh đốn với sức mạnh của tổ chức.
Thực chất, giá trị của Quy định số 207-QĐ/TW lại nằm ở tư duy phòng ngừa từ sớm, kiểm soát từ gốc: Nhận diện và ngăn chặn nguy cơ vi phạm ngay từ những khâu dễ phát sinh sai phạm, đề cao trách nhiệm tự kiểm soát của mỗi đảng viên, tổ chức đảng và kiểm soát chặt chẽ quyền lực trong thực thi nhiệm vụ.
Giữ nghiêm kỷ luật của Đảng, xét đến cùng, không phải chờ vi phạm xảy ra mới xử lý, mà phải nhận diện và ngăn chặn nguy cơ ngay từ khi mới hình thành.
Đó là tư duy phòng ngừa từ sớm, kiểm soát từ gốc, siết chặt trách nhiệm trong thực thi quyền lực; là cách để kỷ luật không đối lập với dân chủ, không cản trở đổi mới, mà tạo khuôn khổ để dân chủ đi đôi với kỷ cương, sáng tạo gắn với trách nhiệm, quyền lực gắn với kiểm soát.
Bởi vậy, kỷ luật trước hết phải bắt đầu từ sự tự giác của mỗi cán bộ, đảng viên: Tự giữ mình, tự soi, tự sửa; từ mỗi tổ chức chủ động kiểm soát quyền lực đến toàn Đảng thường xuyên tự chỉnh đốn.
Kỷ luật được giữ nghiêm từ gốc thì Đảng vững mạnh từ bên trong; quyền lực được kiểm soát chặt chẽ thì năng lực lãnh đạo, năng lực cầm quyền được củng cố.
Đó không chỉ là yêu cầu kỷ luật của Đảng, mà còn là phương thức để Đảng chủ động tự kiểm soát, tự chỉnh đốn, giữ vững sức mạnh và nâng cao hiệu quả lãnh đạo trong bối cảnh mới.
Phó Giáo sư, Tiến sĩ Cao Văn Trọng/Báo Nhân Dân
https://nhandan.vn/giu-nghiem-ky-luat-cua-dang-tu-goc-post982543.html