Tiểu thuyết “Gió thổi mùa trăng năm ấy” của tác giả Vạn Lý Độc Hành mở ra với khung cảnh vùng đất trầm mặc, an yên Sơn Tịnh. Sơn Tịnh là nơi tập trung hầu hết các quân binh chủng của quân đội, ngoại trừ hải quân. Người dân vùng này mang khí chất khảng khái con nhà lính. Người lớn làm cho bọn trẻ tin rằng mỗi đứa trẻ ở đây đều mang dòng máu anh hùng và tình yêu tự do. Có lẽ đó cũng là lý do mà chúng thường lập nhóm tự xưng hùng xưng bá, đánh dấu chủ quyền từng khu vực.
Dự đám tang của cụ Phan Chu Trinh, nghe bài điếu văn do bà Đạm Phương đọc, Võ Nguyên Giáp như cảm được cốt cách của các nhà khoa bảng yêu nước. Ông hiểu...
Xe của Bộ trưởng Võ Nguyên Giáp vào đến Huế trong một buổi chiều đông lạnh. Đã gần mười năm ông mới trở lại Huế. Ông bồi hồi nhớ lại bao cảnh cũ người...
Trên đường vào Nam, những kí ức về quê hương Quảng Bình lại tràn về trong đại tướng Võ Nguyên Giáp. Ông nhớ những lời dạy bảo của người ông ngoại về ý...